Đắng lòng chuyện hai mẹ con chung một ‘chồng’

Mọi chuyện là do vợ chồng bà Ngọc quan hệ chăn gối với nhau quá lộ liễu… Con bé H. suốt ngày thấy chuyện đó, sao mà không hư được, nên cha dượng lợi dụng làm cháu có thai, sinh con vài lần đến chúng tôi cũng không ngờ", anh Nguyễn Văn Nghĩa, trưởng công an xã Trà Giác, Bắc Trà Mi Quảng Nam nhận xét.

Thứ Tư, 19/04/2017 - 14:00
Bà Ngọc bên căn nhà tranh vẫn còn nhiều khó khăn trước mắt
 
Chuyện tình của người đàn bà có con gái lớn với gã trai tân
 
Nghe kể, hồi ấy là đầu năm 1990, người đàn bà có tên Huỳnh Thị Ngọc một thân một mình lên Trà My buôn bán làm ăn. Ở giữa nơi rừng thiêng nước độc, thân cô thế cô nên cũng có nhiều nguy hiểm, khó khăn rình rập. Và, nhất là việc buồn tủi của thân gái dặm trường nơi thâm sơn cung cốc. Lúc ấy, một chàng trai người Ca Dong hiền lành, chịu khó thường hay đến mua hàng hóa của bà, thấy Ngọc cô độc một mình nên lấy làm thương. Sau nhiều lần lại qua mua bán, hai người kết thân với nhau.

Cũng không biết Ngọc có ma lực gì, mà chỉ một thời gian ngắn, Đinh Hồng Tịnh (chàng trai người Ca Dong) đã bỏ quên cô bạn gái sắp cưới để về sống chung với Ngọc. Mặc dù lúc ấy Ngọc hơn Tịnh những 15 tuổi lại có một cô con gái lớn. Cũng chẳng cưới xin gì hết, họ cứ về ở với nhau và sau sáu năm hai đứa con lần lượt ra đời.

Cuối năm 1999, thấy làm ăn buôn bán dễ dàng, bà Ngọc về quê nhà ở biển Tam Thanh (nay thuộc xã Tam Thanh, Tam Kỳ) dẫn lên đứa con gái đầu tên là bé H., lúc đó mới 16 tuổi để cùng phụ mẹ và dượng buôn bán. Từ Tam Thanh lên Trà Giác ở với mẹ và bố dượng được ba tháng, bất ngờ H. đã có thai với... dượng. Bà Ngọc nổi cơn ghen tam bành, cứ suốt ngày chửi bới, rồi đuổi H. ra khỏi nhà, bắt lên rẫy xa dựng chòi ở. Thời gian sau, một bé gái ra đời. Cũng chẳng biết ông chồng thuyết phục thế nào mà bà Ngọc lại thuận ý cho con gái ôm con về ở chung với mình thành đại gia đình.

Tưởng một lần lầm lỡ rồi thôi, ai ngờ chín tháng sau, H. lại có thai với... dượng lần nữa. Phen này, bà Ngọc làm căng, chửi bới nhiếc móc suốt ngày, H tủi cực quá đành phải mang bụng chửa vượt mặt sang Trà Giáp nấu cơm thuê cho cánh công nhân. Đến ngày chuẩn bị sinh nở, H. quay về nhà. Lúc đó, bà Ngọc cũng sắp sinh. Thế là hai mẹ con cùng sinh con trong một năm cho cùng một người “chồng”.

Nghe câu chuyện nhói lòng, tôi hỏi bà Ngọc: "Mấy đứa con chị đây à? Bảo chúng nó đứng sát vào hai vợ chồng để chụp tấm hình". Bà liếc nhanh: "Không, ừ, à, mấy đứa con đó". Đứng nép mình bên chái nhà, ông chồng nói vọng ra: "Thôi đừng chụp chi! Ngại lắm!".

Bất chợt tôi giương máy lên khi mấy đứa trẻ chơi quanh quẩn bên cạnh, bấm nút mà ngón tay vô cảm, bởi suy nghĩ cứ hướng vào mấy đứa trẻ. Đau lòng không khi trong số những đứa trẻ sàn sàn tuổi nhau này phải gọi đứa kia là cậu ruột, nhưng số phận lại buộc tụi nó gọi nhau là anh em...

Xót lòng cảnh mẹ đẻ ghen cả với con gái

Chúng tôi ngồi trò chuyện cùng với ông Tịnh và bà Ngọc. Ông thì mới vừa qua tuổi 40, còn bà đã chạm tuổi 55. Và xung quanh họ, mấy đứa con chung đang cười đùa rất ngây thơ, xúm xít quanh tôi bảo mở máy xem ảnh vừa chụp. Tụi nó cười toe toét, hồn nhiên như cây cỏ, như không hề biết là giông bão đã ập đến từ đâu. Vợ chồng bà Ngọc cũng cười ngượng nghịu... Bà nức nở tâm sự với những lời lẽ như hối hận: "Vì cái nghèo không tìm được lối thoát nên không thể lường được hai mẹ con sống chung với một chồng. Khi biết, mọi chuyện đã quá muộn".

Chị Thanh, một người cùng xóm gần đó nói: "Lúc ấy biết chuyện, bà con cũng góp ý nhiều lắm, thôn rồi xã cũng có mời vợ chồng bà Ngọc lên làm việc nhưng bà ấy đâu có thèm nghe, còn chửi chúng tôi không ra gì, rằng chuyện riêng của gia đình người ta, xía vào làm chi? Còn nói chuyện khuyên răn với con bé thì nó cũng không nghe, còn bảo rằng, ông ấy thương tôi hơn thương mẹ tôi! Vậy là hết nói nổi!...". Thế là H. ghen với mẹ. Bà Ngọc nhiều lúc cũng ghen ngược, nên sinh ra lắm chuyện, không sống chung lâu bền dưới một mái nhà với nhau. Trong câu chuyện về nhà bà Ngọc, một anh chàng Ca Dong kể: "Mỗi lúc uống rượu với tui, thằng Tịnh nói nó sung sướng không ai bằng vì có bà lớn bà nhỏ, mà bà nhỏ thì thương hơn".

Được biết, khi thấy H. có thai đứa thứ ba với cha dượng, làng xóm nói quá nên H. về quê, rồi lại lên đây. Từ đó hai mẹ con cãi nhau suốt ngày. Khi đứa con thứ hai được hai tuổi, H. bỏ nhà ra đi bởi bà Ngọc bắt phải đi vì hai mẹ con không thể chung chồng, bỏ lại mấy đứa cho bà Ngọc nuôi. Một thời gian sau H. cũng có quay về thăm con, son phấn lòe loẹt, đổi giọng miền Nam, rồi sau lần ấy đi biệt luôn, nghe đâu H đã có chồng ở Sài Gòn.

"Bây giờ thì hai đứa con của H. sống chung với cha và bà ngoại. Mấy đứa con của H. không kêu bà Ngọc là bà mà kêu là "mẹ", vì bà ấy bắt kêu như thế, nhưng đối xử tàn tệ với tụi nó lắm, đánh đập suốt ngày như kiểu mẹ ghẻ thù con chồng", một người hàng xóm cho biết. Bà con xóm giềng thấy chuyện ấy thì sợ thêm nhiều chuyện khác. Sau này mấy đứa nhỏ lớn lên, sợ lại sinh chuyện bậy bạ nữa, bởi họ không giáo dục con, khiến chúng hay bày chơi trò người lớn.

Huệ lụy còn đó


Bà Nguyễn Thị Minh Lành - chủ tịch MTTQ huyện Bắc Trà My buồn bã nói với chúng tôi: "Có lần hỏi mấy đứa bé con của H. rằng có nhớ mẹ không, nó bảo rất muốn gặp mẹ nhưng bố không cho, và cũng sợ "mẹ" Ngọc đánh nên không dám nói. Đau xót nhưng bất lực, vì nó đã vượt khỏi tầm tay mình. Phải tách chúng ra, nhưng bằng cách nào? Luật pháp ư, căn cứ vào đâu? Rồi khi tách ra sẽ nuôi chúng thế nào, ai nuôi? Mà đã nuôi là phải đến khi chúng trưởng thành chứ không bỏ ngang được. Nếu có một tổ chức nào đó đứng ra nhận thì quá tốt. Họ nuôi hai đứa trẻ cũng vì biết mẹ chúng không đủ khả năng nuôi con. Thú thật, chúng tôi cũng trầy trật lắm, vì tiền không có, chỉ giúp được ít gạo, sách vở, quần áo đi học thế thôi".

Câu chuyện trái ngang và đau đớn ấy có khá nhiều cán bộ xã, rồi huyện cũng biết, nhưng câu trả lời chỉ là "cũng được nghe nói", bởi có lẽ chức phận của họ chỉ dừng lại ở đó.

Khi chúng tôi đề cập đến chuyện mang những đứa con của H đến nhờ các trung tâm chức năng chăng giúp đỡ. Nhưng khi đến đây thì hóa ra mọi chuyện cũng chẳng mấy dễ dàng. Ông Mai Đức, phó phòng LĐ-TB-XH huyện Bắc Trà My cho biết: "Nếu là con mồ côi thì phải có giấy chứng tử của cha hoặc mẹ. Có như thế làng S.O.S mới nhận, bởi điều kiện vào làng này khá nghiêm ngặt. Đằng này, mẹ của chúng bỏ đi chứ không phải chết. Chuyện của hai cháu bé, xã không báo lên đây. Nếu người ta linh động thì có thể đưa chúng vào làng tình thương ở huyện Đại Lộc, nhưng cũng không dễ".

Còn ông Nguyễn Xuân Bách - chủ tịch xã Trà Giác nói: "Xã thì làm được gì hả anh, biết nhưng đứng ngó thôi, vì chúng tôi nghèo lắm, toàn sống nhờ tiền ngân sách. Hai đứa bé đó mỗi tháng lãnh 120 ngàn đồng theo chế độ trợ cấp học sinh miền núi. Còn chuyện gia đình người ta, vùng cao anh biết rồi, đụng vào là ăn vạ đấy. Chúng tôi chỉ mong có tổ chức, cá nhân nào đó đứng ra giúp, đưa hai chị em ra khỏi căn nhà đó, nuôi cho trưởng thành, mới mong chúng khỏi khổ! Nhưng...".


Bây giờ, mấy đứa con của H. với bố dượng Tịnh vẫn sống ở ngôi nhà đó, chúng đã vào học cấp II. Giữa vùng đại ngàn mọi việc đều hành động theo bản năng, không dễ gì lay chuyển. Trước khi chia tay, tôi vẫn hoang mang. Biết ý, một cán bộ xã nói theo: "Nói được gì nữa hả anh, họ thích cái bụng thì họ làm. Gạo đã thành cơm, mấy đứa nhỏ nay cũng đã hơn 10 tuổi, khơi lại nỗi đau thì tội nó, nhưng nhìn vào thì thấy trái ngang quá, chịu không thấu, hơn nữa đây là vùng thiểu số, khó lắm các anh ạ".
đăng bởi: nguoiduatin

 
Tổng hợp những tin tức mới trong ngày