Tâm sự đẫm nước mắt của cô gái trẻ từng là nạn nhân của lạm dụng trẻ em

Việc này cho đến bây giờ vẫn không có ai biết, đến cả bố mẹ mình. Nhưng mình đã bị trầm cảm và ám ảnh từ đó. Làm sao mà dám lên tiếng được khi mình hiểu đó là điều nhục nhã, nếu mọi người biết được thì mình sẽ bị xa lánh và khinh bỉ biết bao nhiêu.

Thứ Hai, 13/03/2017 - 18:47
comment 0 Bình luận 811 Lượt xem
Mình bị mất trinh từ năm 6 tuổi bởi chú họ của mình.

Ông ta hơn mình 20 tuổi. Việc này cho đến bây giờ vẫn không có ai biết, đến cả bố mẹ mình. Nhưng mình đã bị trầm cảm và ám ảnh từ đó.

Làm sao mà dám lên tiếng được khi mình hiểu đó là điều nhục nhã, nếu mọi người biết được thì mình sẽ bị xa lánh và khinh bỉ biết bao nhiêu.

Mình vẫn nhớ cái ngày mà mình bị hãm hiếp đó, khi đang chơi trốn tìm cùng lũ bạn thì bị lão ta bịt miệng kéo đi. Rồi khi mình trở về nhà mẹ thấy quần áo mình rách, cả người trầy xước đã cầm ngay roi đánh tới tấp vào người. Nỗi sợ kéo đến dồn dập, mình đã ốm và nghỉ học mất 1 tuần.

Mình không còn chạy ra ngoài chơi với bạn bè nữa, thay vì thế trốn trong phòng sẽ an toàn. Nửa đêm ngủ dậy bật khóc nức nở vì sợ hãi. Ngày đó nhà mình còn quá nghèo để bố mẹ lo lắng được cho mình và họ mặc nhiên nghĩ mình là đứa lầm lì, ít nói.

Cho đến bây giờ đã 18 năm trôi qua mà những kí ức kinh hoàng kia vẫn ám ảnh và bủa vây lấy mình. Mình sợ bị động chạm vào cơ thể, sợ đi đến chỗ đông người, sợ tất cả những cử chỉ yêu thương, ôm ấp.

Mình đã có một mối tình năm nhất ĐH nhưng mình đã không thể chịu được mỗi khi anh ấy nắm tay, cảm giác ớn ớn ùa về khiến mình luôn tìm cách lảng tránh mặc dù mình rất yêu anh ấy. Lần cuối cùng mình nhớ là khi anh ấy hôn và chạm tay vào eo mình, mình đã hét lên và tát anh ấy tới tấp bảo anh ấy là thằng khốn nạn, biến thái. Tất nhiên là chuyện tình của mình kết thúc và mình bị mặc định là một người điên.

Đau khổ lắm, khi mà nó như một căn bệnh mà mình không biết có thể chữa trị được không. Mình không biết phải đối mặt với nó như thế nào, bản thân cảm thấy dằn vặt, nhơ nhuốc. Mọi người cứ bảo là sao không tố cáo đi, nhưng đâu phải là chuyện dễ dàng khi mà sau đó làm sao mà biết đối mặt với lời ra tiếng vào của thiên hạ.

Chỉ có 1 vài năm trở lại đây truyền thông rồi con người mới lên tiếng về hành vi cầm thú này, nhưng cái định kiến của Việt Nam cũng như pháp luật còn quá yếu kém trong việc trừng trị và giải quyết những con quái vật đó. Mình không biết có bao nhiêu người như mình, đang phải trải qua nỗi sợ và nỗi ám ảnh mà có thể theo mình cả đời.

Mình đã từng kể cho một vài người nghe về chuyện của mình nhưng chỉ dám nói là “có một đứa bé bị xâm hại, mọi người nghĩ sao” thì hầu hết chỉ chép miệng bảo tội nghiệp, rồi sau này biết lấy chồng kết hôn ra sao? Người khác biết được sẽ đánh giá như thế nào?

Vậy đó. Đến cả mẹ mình cũng nghĩ như vậy thì mình biết làm gì bây giờ, tại sao cuối cùng mọi thứ vẫn là một đứa trẻ vô tội phải gánh chịu và nỗi đau sẽ theo nó cả đời.

Mình chỉ trải lòng khi thấy một đứa bé cũng bị xâm hại, vì mình thấy mình trong đó, thấy nỗi đau mà đứa bé đang phải trải qua. Chỉ mong em sẽ được điều trị tâm lý cũng như đừng phải trải qua những gì mà chị đã và đang trải qua thôi.
NEU Confessions / SKCĐ
Theo dõi những tin mới nhất trên tinnong.net.vn cập nhật 24h qua
Thứ Hai, 13/03/2017 - 18:47
comment 0 Bình luận 811 Lượt xem